Thứ Năm, 11 tháng 7, 2013

THÔNG TIN-BÁO CHÍ Ở NƯỚC NGOÀI

Hồ Thể Lan


N
ói đến công tác tuyên truyền báo chí không thể không kể đến hoạt động này tại cơ quan đại diện (CQĐD) ở nước ngoài. Đây là công việc mà tôi đã trực tiếp tham gia trong các nhiệm kỳ công tác tại ĐSQ nước ta ở Liên Xô cũ và ngay khi công tác ở Vụ TT-BC. Phụ trách công tác báo chí ở CQĐD phải lo cả “đầu vào” lẫn “đầu ra”. “Đầu vào” nói ở đây là thu tập thông tin về nước sở tại và cả thông tin quốc tế để báo cáo Đại sứ và điểm tin báo cáo về nước. Thú thật là chủ yếu chúng tôi thu tập “thông tin chết”, nghĩa là thông qua báo chí, tin tức nước sở tại chứ không có điều kiện thu tập “thông tin sống”, tức là qua các cuộc thăm thú, tiếp xúc với bên ngoài. Nguyên do thì có nhiều song cái chính là “cái khó bó cái khôn”, muốn đi cũng chẳng có kinh phí, muốn la cà, đãi đằng để “moi tin” cũng chẳng lấy đâu ra tiền, đó là chưa kể những quy định ngặt nghèo về tiếp xúc sinh ra tâm lý “an phận thủ thường”. Nói vậy thôi chứ việc điểm tin hàng ngày, thông tin hàng tuần cho Đại sứ và cán bộ trong cơ quan cũng rất có ích vì nhiều người, nhất là các bộ phận quản lý lưu học sinh, lao động có biết ngoại ngữ đâu mà không biết tin tức thì làm sao “quản lý, giáo dục” học sinh, lao động được! Đó là chưa kể người Việt Nam ta có máu xính theo dõi tin tức, nghe thời sự. Trong các vị đại sứ, người để lại cho tôi nhiều ấn tượng nhất là ông Nguyễn Văn Kỉnh. Ông là một tri thức, giỏi tiếng Pháp, từng là ủy viên Trung ương Cục miền Nam và là ủy viên Trung ương Đảng lâu năm, ra Bắc có thời là Phó Ban tuyên giáo TW, tính tình rất hiền lành, ít nói nhưng suốt ngày đọc tin tức, sách báo. Khi nghe tin ông thường nhắm mắt, có lần tôi tưởng ông ngủ gật bèn khẽ khàng đi ra khỏi phòng, khi ra tới cửa bỗng nghe ông hỏi: đã xong đâu mà Thể Lan đi? Ông còn mắc một “bệnh trầm kha” nữa là rất đam mê quốc tế ngữ Et-xpê-ran-tô, chẳng thế mà trong một thời gian dài ông là Chủ tịch Hội quốc tế ngữ. Ông là con người hết mực nhân từ, nhiều khi để dành kẹo sô-cô-la cho tôi và Xuân Phương - người bạn gái thân thiết của tôi, mẹ của Thứ trưởng Ngại giao Phương Nga ngày nay; có lần nhận được tiền nhuận bút ông còn chia cho tôi.

Thứ Hai, 1 tháng 7, 2013

« SỨ GIẢ VĂN HÓA VIỆT TẠI MIDI-PYRENEES» ĐÃ ĐI XA



Vũ Đức Tâm

Bà Andrée  Nguyễn, nguyên Chủ tịch Hội Essor Vietnam, Chủ Galerie Jardin Ánh Tuyết tại Toulouse qua đời ngày 1/6/2013. Sinh thời, người con dâu Việt này đã tích cực quảng bá văn hóa Việt Nam tại Pháp và hoạt động hết mình trợ giúp Việt Nam ở hầu khắp các tỉnh, thành  nước ta. Nhân một tháng tròn ngày bà đi xa, tôi viết những dòng này tưởng nhớ về bà, người đã hợp tác rất chặt chẽ và hiệu quả với chúng tôi trong các hoạt động tại vùng Midi-Pyrénées những năm 2004-2007.
 Nhận được điện của chị Nguyễn Bích Huệ, Tham tán Công sứ Đại sứ quán ta tại Pháp về sự ra đi đột ngột của bà Andrée Nguyễn vào tối 1/6, tôi vô cùng bất ngờ. Cách đó vài ngày bà còn gọi điện rủ tôi phối hợp với bà thực hiện một cuộc nói chuyện về Việt Nam cho các bạn Pháp nhân Năm chéo Việt-Pháp 2014. Giọng bà còn rất khỏe và còn đùa bảo tôi hãy « ra khỏi tháp ngà » làm chuyến trở lại « Mẫu quốc » (Vì có lần tôi bảo bà với tôi là đồng hương vì các bậc cha chú của tôi thuộc lòng câu « Nos ancêtres sont les Gaulois » (Tổ tiên chúng ta là người xứ Gaule). Thế mà…

Thứ Hai, 24 tháng 6, 2013

VỤ THÔNG TIN BÁO CHÍ VÀ NHỮNG CHUYẾN ĐI

Nhiều bạn trẻ do chưa tìm được cuốn "Chuyện nghề chuyện nghiệp ngoại giao" nên có gợi ý với Lều văn có thể giới thiệu lên mạng. Đáp ứng gợi ý này đồng thời cũng để giới thiệu cuốn sách được rộng rãi hơn với bạn đọc, Lều văn xin giới thiệu dần trong chuyên mục Kể chuyện ngoại giao. Xin bắt đầu bằng câu chuyện "VỤ THÔNG TIN BÁO CHÍ VÀ NHỮNG CHUYẾN ĐI" của một tác giả nữ rất nổi tiếng, bà Hồ Thể Lan.(Bà Hồ Thể Lan vào ngành Ngoại giao từ năm 1958, 27 năm công tác tại Vụ Thông tin Báo chí, nguyên là Vụ trưởng Vụ Thông tin Báo chí, Người Phát ngôn Bộ Ngoại giao từ 1987 đến 1996.)


Cuối năm 1967 tôi được chuyển từ Trường Cán bộ Ngoại giao (bây giờ là Học viện Ngoại giao) về Bộ Ngoại giao, được phân công về Vụ Thông tin Báo chí (TT-BC). Lúc này Mỹ đang tăng cường leo thang đánh phá miền Bắc, máy bay Mỹ liên tục ném bom, bắn phá nhiều tỉnh thành, gây ra biết bao tội ác đối với người dân thường. Cuộc chiến tranh phá hoại của Mỹ đã vấp phải sự chống trả quyết liệt của người dân miền Bắc trong khi người dân miền Nam liên tục tiến công giành thắng lợi trong cuộc chiến đấu “đánh cho Mỹ cút, đánh cho ngụy nhào”. Trong tôi không bao giờ phai mờ ký ức về ba trận bom “đáng nhớ” của không quân Mỹ. Ngày 5/8/1964 gia đình tôi đang ở Sầm sơn, Thanh Hóa bỗng thấy mấy chiếc máy bay phản lực xé không gian vút qua bầu trời cứ tưởng là máy bay ta. Ngờ đâu đó là máy bay Mỹ lần đầu tiên ném bom bắn phá miền Bắc nước ta, mở đầu cho “chiến tranh phá hoại” miền Bắc. Lần thứ hai là năm 1967, đang ở nhà thì thấy còi báo động trên nóc Nhà hát lớn rú lên, hàng đoàn máy bay Mỹ xà xuống ném bom, bắn phá Hà Nội, đứng trên gác hai chúng tôi thấy rõ đụn khói đen đùn lên bên Gia lâm, sau mới biết đó là Kho dầu Đức giang, đánh dấu việc Mỹ leo thang trực tiếp đánh phá thủ đô Hà Nội. Và lần thứ ba là 12 ngày đêm tháng 12/1972 máy bay chiến lược B-52 tập kích Hà Nội. Lúc đó tôi ôm con trai nhỏ vào lòng và cháu gái lớn nép sát vào người tôi, ngồi dưới hầm mà thấy đất rung lên từng hồi, tiếng máy bay ù ù như cối xay lúa cứ tưởng khó qua khỏi, không biết có gặp lại chồng đang đi công tác xa không? Tôi không thể nào tả lại bằng lời cảm xúc ghê rợn và uất ức trào dâng lúc ấy trước những tội ác man rợ đối với dân ta. Đó là ba cái “mốc nổi bật” đánh dấu ba thời kỳ vậy thôi chứ suốt những năm tháng ấy đạn bom vang rền, do đó công việc của tôi ở Vụ TT-BC chủ yếu gắn với việc vạch trần tội ác chiến tranh của Mỹ, giới thiệu cuộc chiến đầu ngoan cường của quân dân ở cả hai miền Nam - Bắc cũng như lập trường ngoại giao của ta. Nếu trên thế giới có khái niệm “phóng viên chiến trường” thì cũng có thể gọi hoạt động của chúng tôi trong những năm tháng đó là “TT-BC chiến đấu”.

Thứ Bảy, 1 tháng 6, 2013

Lời bạch của nhóm tác giả "Chuyện nghề, chuyện nghiệp ngoại giao".



Sau khi ra mắt cuốn sách “Chuyện nghề, chuyện nghiệp ngoại giao”, các tác giả đã nhận được rất nhiều lời động viên, khuyến khích của bạn đọc gần xa. Bên cạnh nhiều lời khen ngợi, bạn đọc cũng đã giúp phát hiện ra một số sai sót trong khi in ấn như một số lỗi chính tả, lỗi đánh máy…, gợi ý là số lượng in 1000 cuốn là ít và cần có một số ảnh mầu cho đẹp…
Tiếp thu gợi ý của nhiều bạn đọc, Công ty sách Bắc Hà hiện đang in thêm “Chuyện nghề, chuyện nghiệp ngoại giao”, có sửa chữa những lỗi đã được phát hiện, ảnh của nhóm tác giả sẽ được in lại thành ảnh mầu, sách nhẹ và đẹp hơn.
          Nhóm tác giả xin thưa lại với bạn đọc như trên, thành thật xin lỗi  bạn đọc về một số lỗi tuy nhỏ nhưng không đáng có trong lần in ấn đầu, chân thành cám ơn sự ủng hộ nhiệt tình và quý báu mà bạn đọc đã dành cho cuốn sách.


Thứ Sáu, 31 tháng 5, 2013

PHÁT BIỂU NHẬN HUY HIỆU 50 NĂM TUỔI ĐẢNG



      Đại sứ Nguyễn Đình Bin                    

         Nguyên Ủy viên TƯ Đảng, nguyên Thứ trưởng Thường trực Bộ Ngoại giao kiêm Chủ nhiệm UBVNVN ở nước ngoài.  

                    ( ngày 31 tháng 5 năm 2013)

Tôi xin chân thành cảm ơn Đảng ủy  và đ/c Bộ trưởng Phạm Bình Minh đã tổ chức và trao cho tôi Huy hiệu 50 năm tuổi Đảng hôm nay.

Xin cảm ơn Ban Tổ chức đã có nhã ý cho tôi được nói đôi lời, sau khi đ/c Nguyễn Mạnh Cầm, thay mặt các đ/c nhận HH Đảng, đã phát biểu.
Thưa các đ/c, điều đầu tiên tôi muốn nói là tôi vô cùng biết ơn Bác Hồ và Đảng. Tôi chào đời khi đã có Bác và Đảng đang lãnh đạo nhân dân ta chuẩn bị cuộc Cách mạng tháng Tám lịch sử và Cha tôi  đã đi theo con đường của Bác, của Đảng (Cụ tham gia hoạt động CM từ năm 1936, Đảng viên Đảng Cộng sản Đông dương, hy sinh năm 1951,là Liệt sĩ, Anh hùng Lực lượng VTND, Huân chương Độc lập hạng Ba) . Đó là một may mắn đặc biệt. Nhờ vậy mà 10 tuổi tôi đã được tham gia Đội Thiếu niên bí mật tại quê tôi, vùng du kích Kim Thành nổi tiếng thời chống Pháp, có 2 chính quyền ta và tề ngụy cùng tồn tại, chỉ cách quốc lộ 5 có một cây số. Và tôi đã được tham dự Lễ truy điệu Đại nguyên soái Stalin do Chi bộ Đảng xã tôi tổ chức.

"Lo lắng kinh tế Việt Nam phụ thuộc vào Trung Quốc"

TTO - Lo lắng nhiều lĩnh vực của nền kinh tế đã và đang phụ thuộc vào Trung Quốc, đại biểu Trương Trọng Nghĩa (đoàn TP.HCM) đã có bài tham luận đăng ký phát biểu tại hội trường Quốc hội ngày 30-5.
Do không đủ thời gian, ông đã gửi tham luận đến Ban thư ký kỳ họp. TTO xin gửi đến bạn đọc bản tham luận này.
Đại biểu Quốc hội Trương Trọng Nghĩa cho biết:
"Về đầu tư xây dựng, nhà thầu Trung Quốc đã thắng thầu nhiều (thậm chí phần lớn) dự án lớn, chủ yếu dựa vào tiêu chí giá rẻ, và những cam kết “muốn gì có nấy”, về sau mới thấy công nghệ, nhân lực và cả nguồn vốn của họ đều không đạt yêu cầu".

"Bài học sớm nhất trong lịch sử Việt Nam đó là bài học cảnh giác"

(GDVN 30/5/13) - Có biết bao nhiêu hiện tượng tương tự mà chắc rằng các vị ĐB Quốc hội có mặt tại đây đều có thể chứng kiến tại địa phương của mình. Và bài học sớm nhất trong lịch sử nhà nước Việt Nam ai cũng biết đó là “bài học cảnh giác”...
    Đại biểu QH Dương Trung Quốc đã nhấn mạnh như vậy trong bài phát biểu tại hội trường Quốc hội sáng 30/5.

      “Sang năm vừa đúng 40 năm Trung Quốc chiếm Hoàng Sa của Việt Nam

    ĐB Dương Trung Quốc chuyển lời của những người làm công tác sử học tới Chính phủ: “Sang năm vừa đúng 40 năm Trung Quốc chiếm Hoàng Sa của Việt Nam (1974) và 35 năm cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc (1979), Chính phủ nên chỉ đạo sinh hoạt chính trị thế nào để ghi nhận lịch sử dân tộc một bài học sâu sắc về chiến tranh, cũng là bài học về hòa bình. Chỉ có thấm nhuần những bài học về lịch sử thì mới bảo vệ vững chắc được chủ quyền và giữ gìn hòa hiếu lâu bền với bất kỳ quốc gia nào trên thế giới”.

    Thứ Hai, 27 tháng 5, 2013

    Ngoại giao - nghề lao tâm khổ tứ

    Bích Diệp, báo Người Lao động

    Qua những câu chuyện người thật, việc thật, cuốn sách Chuyện nghề, chuyện nghiệp ngoại giao vừa ra mắt độc giả đã khắc họa phần nào công việc hết sức gian nan nhưng đầy thú vị này

    Nhà ngoại giao Vũ Khoan, nguyên phó Thủ tướng Chính phủ, cho biết những tác giả của Chuyện nghề, chuyện nghiệp ngoại giao như Nguyễn Văn Ngạnh, Nguyễn Tâm Chiến, Hồ Thể Lan, Đỗ Ngọc Sơn, Nguyễn Chiến Thắng, Nguyễn Thị Hồi, Nguyễn Đức Hùng hay bản thân  ông đều không phải là nhà văn nhưng đều biết viết. “Một nhà ngoại giao là phải có 10 kỹ năng: Biết nhìn, biết nghe, biết ăn, biết nói, biết mặc, biết đi, biết đứng... Trong đó, kỹ năng viết rất quan trọng” - ông tiết lộ.

    Thứ Sáu, 24 tháng 5, 2013

    Cuộc phỏng vấn tưởng tượng với Nick Vujicic

    Nick Vujicic trả lời phỏng vấn độc quyền Thông tấn xã vỉa hè
    imagesNick, chào mừng anh đến Việt Nam. Xin hãy nói về cảm nhận của mình sau 2 ngày ở đất nước tươi đẹp này.

    Xin lỗi các bạn. Tôi có nhìn thấy gì đâu ngoài dây điện và đầu người. Còn về cảm nhận ư, Việt Nam thật dễ chịu với sự cuồng nhiệt. Tôi đã chứng kiến những giọt nước mắt ở khắp nơi trên thế giới, nhưng không ở đâu người ta khóc khi đi xem xiếc thú cả.
    Nick, có lẽ anh vẫn chưa thoát khỏi mặc cảm của người khuyết tật chăng! chúng tôi đến để nghe anh nói chứ không đến để xem anh diễn.

    Thứ Năm, 23 tháng 5, 2013

    Sự thật giật mình về hòn đá lạ ở Đền Hùng (2)

    (Kienthuc.net.vn) - "Việc chuyển lá bùa của Nguyên - Mông, vào lưu giữ ở Bảo tàng Hùng Vương, chẳng khác nào chủ nhà thấy kẻ cắp trên bàn thờ thì mời xuống ngồi phòng khách xơi nước".
       
    Bùa giải tai ách cho cá nhân 
    Bên phải của lá bùa có 5 chữ Hán 百解消灾符 BÁCH GIẢI TIÊU TAI PHÙ, nghĩa là "Bùa giải trăm tai ách". Nhưng ông Thông - người đặt hòn đá lại dịch là: "Bùa giải hóa bách nạn, bách khổ, bách bệnh cho nhân dân".