Thứ Hai, 7 tháng 11, 2011

CHÚ TƯ CON LÀ AI - Chương 15

Một buổi sáng, có hai thanh niên mặc đồ lính Campuchia đi xuồng máy tới ghe chú Tư. Họ tắt máy, bám thành ghe leo lên. Thấy vậy, chú Tư vội giấu lưới rồi ra hiệu ngầm báo cho ghe ông Mười. Chú Tư và ông Mười vừa đi được một mẻ, cá còn chưa kịp thả xuống gầm ghe. Tôi đang gội đầu, rũ tóc ngó lên, thấy hai người này có vẻ quen quen nhưng chưa nhớ ra ngay đã gặp ở đâu. Họ cùng chào chú Tư :
- Chào chú. 
Chú Tư đứng thủ thế, nhìn khách lạ bằng ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ.
- Có việc gì ?
- Không có gì đâu chú, tôi muốn mua con cá về nhậu thôi.
- Lấy đâu ra cá bán cho cậu.
-Tôi muốn mua cá thiệt tình mà. Tôi đâu phải kiểm cá mà chú ngại.
- Cái đó để coi.

Thứ Tư, 2 tháng 11, 2011

NGƯỜI GẮN BÓ CẢ ĐỜI VỚI NGOẠI GIAO VĂN HÓA. (Hỏi chuyện nhà báo Nguyễn Vĩnh)

Chiến Thắng thực hiện

Nói anh Nguyễn Vĩnh, nguyên Tổng biên tập Báo Quốc Tế, nay sắp bước vào tuổi 70 thì thật khó tin. Anh đi chiếc Lead màu nâu to đùng, đẩy xe lên vỉa hè quán cà phê nhẹ tênh, gặp bạn bè là cười nói rộn ràng, anh em thân tình đâu ới một tiếng, dù ở xa anh cũng ào tới không mấy khi chối từ ái ngại. Đánh bạn với những người như thế thật sướng, ít phải giữ kẽ. Anh Vĩnh đi đâu cũng thường mang theo một cái túi, trong đó trước đây là láp-tóp Vaio xịn, giờ anh thay cái máy tính bảng mới tinh, gọn nhẹ hơn. Đều là thứ dụng cụ đồ nghề gắn với cánh nhà báo và những blogger; bởi với họ không cập nhật thông tin thì hình như “không chịu được”. Nguyễn Vĩnh quả thật vẫn là một ông lão trẻ trung và ham thích cái mới.

Vào một sáng Hà Nội tháng mười, anh và tôi đã ngồi với nhau ở một quán cà phê ven Hồ Tây. Thi vị và đáng nhớ cái buổi ấy khi gió đầu đông chỉ mới chớm lướt trên mặt hồ xanh và chút se lạnh trên da thịt người. Bên hồ câu chuyện của chúng tôi rỉ rả theo từng giọt cà phê, cũng toàn chuyện kỷ niệm nghề nghiệp, chuyện bạn bè một thuở…

Khi trở về nhà nhớ lại, thấy những điều Nguyễn Vĩnh kể thật là hay, đặc biệt là những nhận xét thật xác đáng mà lý thú,  mới xin phép anh chép ra đây, có thế nào chép thế ấy, không văn chương màu mè gì.
                                                  
Nhà báo Nguyễn Vĩnh
                                                     
Phần 1

Ở Bộ Ngoại giao, tôi thấy anh là một trong số không nhiều người đã gắn bó suốt với ngoại giao văn hoá.

PHIẾM ĐÀM VỀ BÓNG ĐÁ

Tác giả : Phan Hồng Giang
Nguồn : từ mail của Tô Văn Trường.
Lời bàn của Tô Văn Trường : Bài viết hay, thâm thúy, rất đáng suy ngẫm.


 Những sự kiện nào trên thế giới hiện đại thu hút sự quan tâm đặc biệt của giới truyền thông,của các chính khách và đông đảo người dân ? Có thể lỗ mỗ trả lời ngay mà không quá sợ bị tuýt còi "việt vị" :  bức tường Berlin sụp đổ 1989 đánh dấu chấm hết cho kỷ nguyên xung đột ý thức hệ, Liên Xô  hùng mạnh  bất ngờ tan rã sau Thỏa ước Belovejskoe một ngày giữa đông năm 1991,vụ khủng bố kinh hoàng 11/9/2001 ở nước Mỹ, thảm họa động đất và sóng thần ở Nhật Bản 11/3 năm nay, hai  sát thủ hàng loạt kiêm "người hùng" kỳ dị Osama bin Laden và Muammar Gaddafi "đang sống chuyển sang... từ trần" và sức lan tỏa khó cưỡng của "Mùa xuân Ả - rập"...
      Khỏi phải bình phẩm gì nhiều về tác động lâu dài, sâu rộng của các sự kiện trên. Một điều khá kỳ lạ là, cùng với những sự kiện thực sự quan trọng ấy, có những chuyện chẳng có gì quan trọng, thậm chí có thể coi là tầm phào, cũng vẫn khiến hàng trăm triệu, thậm chí  có lúc là hàng tỷ người dân khắp năm châu phải gác lại mọi  việc, thức đêm thức hôm mà dán mắt vào màn ảnh nhỏ hồi hộp theo dõi từng phút diễn biến - ấy là chuyện...bóng đá, là những trận cầu đỉnh cao - chung kết  World Cup (Đức-Brazil hay Tây Ban Nha-Hà Lan), chung kết  Euro Cup ( Đức- Tây Ban Nha), derby nước Anh - Manchester United vs Liverpool, derby  Tây Ban Nha - Real Madrid vs Barcelona...    
   Vì sao như vậy ? Khó có thể trả lời ngắn gọn cho hiện tượng xã hội lý thú này khi cơn ghiền bóng đá không buông tha một ai, bất kể đó là Tổng thống Brazil hay Argentina, Thủ tướng Tây Ban Nha hay Italia, là bậc thức giả uyên thâm hay anh phu hồ, tài xế, là cậu học trò lớp 1 hay chị hàng xén, hàng cơm... Tất cả đều say sưa thụ hưởng những xúc cảm hỷ nộ ái ố ùa về từ sân cỏ với 22  người đàn ông  quần đùi áo số đang hăm hở săn đuổi  duy nhất một trái bóng tròn...          
  Phải chăng sức hấp dẫn của bóng đá là ở chỗ nó đã và đang là hình bóng cuộc đời, chứa đựng một phần những chiêm nghiệm xa gần về cuộc sống quanh ta ?..

Thứ Năm, 27 tháng 10, 2011

ĐÀN ÔNG LẠY VỢ

Tác giả Vũ Quốc Túy

(Cho ngày Phụ Nữ, 20 tháng 10-2011)

Tôi rất lười đọc thơ nhưng lại thích chơi thơ nên hay sưu tầm những bài ưa thích lưu vào máy tính mỗi khi tình cờ vớ được ở đâu đó.Tôi không sành thơ lắm nên có thể những bài tôi thích nhiều người không thích. Tất dĩ nhiên thôi!
 Xin kể một chuyện. Vào một buổi chiều giữa năm 2009, điện thoại tôi nhận được một tin nhắn từ một số điện thoại lạ hoắc. Nhắn lại hỏi ai đó? Trả lời Hợp tác xã thơ Hồn Rơm. Đích thị cha này hâm rồi, chập mạch rồi. Tôi gọi lại, lão  xưng tên Văn Thùy. À ra thế! Chả là tôi vừa mới có viết vài cảm nhận về thơ hắn trên một trang Web. Thế rồi lão đọc cho tôi nghe mấy câu thơ lằng ngoằng mới sáng tác. Tôi khen lấy lệ. Năm 2010, buổi tối trước ngày Lễ hội lục bát Canh Dần, trong bóng tối lờ mờ tại sân nhà số 2 Hoa Lư Hà Nội, tôi gặp Văn Thùy. Lão móc túi đưa tôi một tập giấy khổ nhỏ, cỡ A5. Hôm sau đem ra coi, hóa ra tập thơ viết tay. Chữ đẹp, mấy ông viết chữ huân huy chương phải gọi bằng cụ.  Xen kẽ các bài, các trang là các dòng thơ viết kiểu thư pháp. Đại loại “Bóng ta đổ dưới chân ta/ Cả đời không bước nổi qua bóng mình”, “Ngày giờ năm tháng đuổi nhau/ Lịch tơi tả rụng héo màu thời gian” hoặc “Người đi mắc chứng thong manh/ Chân sai cứ đổ vạ thành đường sai” v,v…

BÀI HỌC ĐẮT GIÁ VỀ CHỐNG NGẬP LỤT ĐÔ THỊ

Tác giả Tô Văn Trường

Mảnh đất hình chữ S của chúng ta năm nào cũng bị bão lũ nhưng năm nay đồng thời cả miền Trung và các tỉnh Nam bộ đều chịu thiên tai khá khốc liệt. Đặc biệt là Thái Lan đang bị thảm họa lũ lụt lớn nhất nửa thế kỷ, đã diễn ra suốt ba tháng qua, gây ảnh hưởng tới ba phần tư diện tích nước này. Ít nhất 356 người đã thiệt mạng và gần 9 triệu người bị tác động trực tiếp tới đời sống. Thủ tướng Thái Lan đã ban bố tình trạng khẩn cấp toàn quốc. 4 quận ở thủ đô Bangkok đã bị ngập kể cả Viện kỹ thuật Á Châu (AIT) cơ ngơi khá hiện đại, nơi đã đào tạo hàng nghìn nhà khoa học Việt Nam cũng bị ngập hơn 1 m nước đã phải đóng cửa.

Thứ Ba, 25 tháng 10, 2011

GIẤY CHỨNG NHẬN "NGƯỜI"

Sưu tầm

Trên đoàn tàu, cô soát vé hết sức xinh đẹp cứ nhìn chằm chằm vào người đàn ông lớn tuổi áng chừng đi làm thuê, hạch sách:
- Vé tàu!
Người đàn ông lớn tuổi lục khắp người từ trên xuống dưới một thôi một hồi, cuối cùng tìm thấy vé, nhưng cứ cầm trong tay không muốn chìa ra.
Cô soát vé liếc nhìn vào tay anh, cười trách móc:
- Đây là vé trẻ em.
Người đàn ông đứng tuổi đỏ bằng mặt, nhỏ nhẹ đáp:
-Vé trẻ em chẳng phải ngang giá vé người tàn tật hay sao?

Chủ Nhật, 23 tháng 10, 2011

CÁC-VI-DÍT CÓ MÙI

Truyện vui của Vũ Đức Tâm


Chúng ta đang ở trong thời buổi kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa nên ai muốn làm giám đốc cũng đều được cả. Thế là người ta đua nhau làm giám đốc. Giám đốc trung tâm, giám đốc công ti, giám đốc hãng này hãng nọ. Thậm chí có mỗi mình cũng là giám đốc. Các giám đốc đua nhau sắm những « con » xe thật « xịn », đua nhau tuyển các em thư kí trẻ măng, xinh như mộng. Và rồi để tiện quan hệ, các giám đốc đua nhau in các vi-dít sao cho thật ấn tượng, độc đáo : chữ  chìm, chữ nổi, chữ mạ vàng, một màu, nhiều màu, khổ to, khổ nhỏ, rồi một bên tiếng Việt, bên tiếng nước ngoài (thường là tiếng Anh) dành cho giao dịch quốc tế. Nổi trội và dễ gây ấn tượng nhất là các vi-dít có mùi. Và cũng chính vì cái mùi các vi-dít mà có lần tôi đã là nạn nhân của một cơn tam bành của bà xã, vốn gốc gác vùng Hà Đông.

Thứ Sáu, 21 tháng 10, 2011

HOA MI-MÔ-DA

Truyện ngắn của Thăng Sắc

Tôi chắc chuyến xe của tôi là chuyến cuối cùng đổ khách từ Sài Gòn xuống Đà Lạt. Lúc ấy đã muộn, nhưng nắng cao nguyên vẫn toả trên những ngọn thông, lá thông còn óng ánh bởi những hạt mưa chiều chưa ráo. Tôi cài cúc cổ vì thấy lạnh, phảng phất cái lạnh đầu đông ngoài Hà Nội. Phải đi bộ khá xa mới gặp một chiếc xe ngựa tuềnh toàng, chủ xe vạm vỡ nhưng khuôn mặt trẻ măng, con ngựa hồng còm rom mắt nhìn lơ đãng và cam chịu.
- Chú về đâu, con đưa chú đi. Trông chú, con biết ngay chú mới ở ngoài vào.

Thứ Ba, 18 tháng 10, 2011

THƠ NGUYẾN VĨNH

VÔ ĐỀ

Nước chảy đá mòn
Lối cũ đã rêu phong
Da mồi tóc bạc
Tuổi xanh là quá khứ
Sướng khổ vui buồn
Cũng luật đời sinh tử
Một kiếp bụi trần
Trôi dạt cõi phù vân


Chỉ tình người
Như biển mông mênh
Sóng vỗ bờ
Cất thành lời hát
Ngàn năm xưa
Ngàn năm sau
Mãi mãi ngàn năm...........

Thứ Bảy, 15 tháng 10, 2011

PHẨM CHẤT ĐẦU TIÊN : SỐNG TỬ TẾ

Lều văn xin giới thiệu lại dưới đây cuộc trò chuyện rất lý thú của ông Vũ Khoan với báo Sài Gòn Tiếp thị,  chuyên mục Giá trị sống :

                       Phẩm chất đầu tiên: sống tử tế

Dù ở cương vị nào: chính khách, nhà ngoại giao, hay nhà kinh tế, Phó Thủ tướng Vũ Khoan lúc đương nhiệm vẫn luôn là người của công việc. Giờ, thời điểm mà ông có thể thảnh thơi sau khi đã rời chính sự, có thể bình tĩnh chiêm nghiệm cuộc đời, mở rộng cánh cửa và lắng nghe những ngọn gió thời cuộc thổi qua căn nhà yên tĩnh của gia đình, thì dường như không phải vậy… Có lẽ vì ông là người luôn thấy mình phải làm gì đó, và không thể quay lưng lại với cuộc sống .
Ông hầu như ít khi từ chối và luôn sẵn sàng cho những cuộc gặp mặt và giao lưu với thế hệ trẻ, thưa ông?