Năm nào cũng vậy, cứ sau ngày
cúng “ông Táo” lên chầu trời, ban lãnh
đạo cơ quan lại tổ chức mời cán bộ hưu trí đến họp mặt cuối năm và có quà mừng
năm mới. Mọi người tập trung tại hội trường, lâu ngày gặp nhau chuyện trò hàn
huyên vui vẻ.
Chị Miên đến sau, đi cùng chồng là
anh Thái. Nhìn anh chị không ai bảo ai chúng tôi đều cất lời khen: “Hai bác
trông đẹp đôi, hạnh phúc quá. Thật là viên mãn”. Được mọi người khen, chị Miên
cảm động lắm, cảm ơn mọi người và nói: “Nhờ có nhà tôi đấy, các bà, các bác
ạ!”.
Tôi nhớ lúc còn đang công tác cùng
chị, có lần chị tâm sự với tôi một chuyện buồn xảy ra cách đây đã gần 40 năm,
khi ấy chị chừng 35, 36 tuổi.
Một buổi trưa hai chị em ăn cơm xong,
nằm nghỉ, chị thủ thỉ với tôi: “ Mình là người con gái quê hương quan họ Bắc
Ninh, Dung à. Năm mình 18 tuổi, có một lần đoàn văn công quân đội về quê mình
biểu diễn văn nghệ phục vụ đơn vị đóng quân ở đó và bà con quanh vùng. Mình và
một vài người bạn rủ nhau đi xem các anh, các chị văn công dựng rạp. Mấy cô bạn
mình khoe với các anh bộ đội: “ Cái Miên
làng em là con gái đẹp nhất vùng này đấy, nó lại hát hay nữa chứ…” Anh Hùng,
trưởng đoàn đứng gần đó nghe được, đến cạnh mình hỏi thăm địa chỉ gia đình. Đợt
biểu diễn xong, anh đến nhà mình chơi và yêu cầu mình hát cho anh nghe vài bài.
Nghe xong anh hỏi:
-
Cô
Miên có thích đi văn công không?