Thứ Hai, 17 tháng 12, 2012

Những người làm việc cho đến chết

Tác Giả: Tràm Cà Mau
Nghe tôi quyết định về hưu cho khỏe cái thân già, ông John lững thững đến gặp tôi, và nói:
“Về hưu làm chi? Phải làm việc cho đến khi chết. Một đời đẹp nhất, có ý nghĩa nhất, đáng sống và ích lợi nhất là làm việc cho đến chết. Có việc làm đều đều, hàng ngày bận rộn, sẽ kéo dài tuổi thọ. Anh cứ xem, chiếc xe mà chạy đều đều, thì không có gì xẩy ra, cứ để nó nằm yên vài ba tháng, thì bình điện hết, máy trục trặc, chạy cà rịch, cà tang, và chết máy mãi. Về hưu, là tự ký cho mình bản án tử hình, mà chưa hành quyết. Bởi thế nên ông David Brown ở tuổi 70, làm việc bận trộn hơn hồi 35 tuổi, bấy giờ, trong cùng một lúc, ông lo sản xuất bốn cuốn phim, vài chương trình truyền hình, ba vở kịch ở Broadway và Luân Đôn, lại phải đi đây đi đó trên thế giới, bận lu bù. Ông nầy viết sách, hô hào làm việc cho đến chết.”

Thứ Năm, 13 tháng 12, 2012

Vị Đại sứ đặc biệt của vùng đất nhiều biến động

Đức Khải ghi (Báo Thế giới và Việt Nam 8/12/12)
 
Trung Đông- một địa bàn luôn bất ổn về chính trị, khắc nghiệt về thời tiết và khác biệt văn hoá. Nhưng, đối với Đại sứ Nguyễn Quang Khai, người đã dành trọn năm tháng làm ngoại giao của mình cho Trung đông thì vùng đất này không chỉ có vậy...

Những câu chuyện ông kể về năm tháng "sống và chiến đấu" ở Trung Đông có buồn vui, thành công và cả mất mát. Nhưng trong những câu chuyện đó, luôn ngập tràn cảm xúc và niềm tự hào về những người đồng nghiệp, tình cảm của anh chị em trong Đại sứ quán và cả người dân bản địa dành cho ông. Những tình cảm đó đã giúp ông vượt qua nhiều khó khăn, thử thách để bám trụ vững ở vùng đất khắc nghiệt này gần 40 năm, có nhiều đóng góp trong phát triển quan hệ giữa Việt Nam với các nước khu vực.

Xin mời nghe bài hát Papa.

Chắc đã nhiều bạn nghe bài Papa do Paul Anka trình bày trên youtube, tuy vậy tôi vẫn muốn mời mọi người nghe lại, các bạn già cũng như các bạn trẻ. Bởi vì bài hát ít lời nhưng gửi gắm nhiều, nhạc trữ tình tha thiết, giọng truyền cảm.
Tôi nghe và đã ứa nước mắt, khóc rồi lại thấy mừng, hóa ra mình còn có thể khóc được.
Hóa ra Tây hay Ta thì tình yêu cha mẹ và con cái bao giờ cũng vậy thôi. Đó là tình yêu muôn thủa.


http://www.youtube.com/watch?v=QZ6LwbmlZ-E&feature=related

Thư gửi đại biểu Đại hội lần thứ X Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh

Vũ Khoan

(Báo Tiền Phong, ngày 12 tháng 12 năm 2012)


Các bạn thân mến,
          Nhân Đại hội lần thứ X Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh họp, với tư cách là Chủ tịch Hội đồng bảo trợ tài năng trẻ của Trung ương Đoàn, tôi muốn chia xẻ đôi điều tâm sự cùng các bạn.
          Một trong những đặc điểm của giai đoạn hiện này là nước ta chủ trương tích cực, chủ động hội nhập quốc tế nói chung chứ không chỉ trong lĩnh vực kinh tế và thế hệ trẻ là một lực lượng xung kích trong việc đưa quyết sách này vào cuộc sống. Vậy các bạn cần chuẩn bị hành trang gì khi bước vào chặng đường mới mẻ này? Đó là câu hỏi đặt ra đối với tất cả chúng ta.

Chủ Nhật, 9 tháng 12, 2012

Hâm mộ Kpop - Đâu chỉ toàn “màu xám”

             Bạn viết của Lều văn thường là toàn các cây bút gi..ề ...! Hôm nay Thăng Sắc rất vui được giới thiệu một cây bút mới và còn cực trẻ nhá : bạn Đặng Thị Ngọc Trâm. Trâm đang học lớp K32 Khoa Phát thanh và Truyền hinh Học viện Báo chí và Tuyên truyền. Nội dung bài viết của Trâm cũng là một vấn đề rất trẻ và rất "hot" : ta nên yêu kpop như thế nào ? 
             Trước khi giới thiêu với bạn bè bài viết này, Thăng Sắc xin chép lại mấy câu thơ của Xuân Diệu viết về hoa Ngọc Trâm để tặng lại cho Ngọc Trâm với lời chúc trẻ, đẹp và thành công và cũng mong sđược đọc nhiều bài viết mới của Trâm :
Anh tặng cho em hoa Ngọc Trâm
Hoa như ánh sáng ngọc như mầm
Như cài trên tóc hoa Trâm Ngọc
Anh tặng cho em hoa Ngọc Trâm.

Dưới đây là bài của Ngọc Trâm đã đăng trên Dân Trí :

Hâm mộ Kpop - Đâu chỉ toàn “màu xám”



(Dân trí) - Nhắc tới Kpop, chúng ta thường nghĩ tới những fan hâm mộ một cách thái quá như khóc lóc, gào thét, ngất xỉu khi được gặp thần tượng… Nhưng ít ai biết đến những khía cạnh khác về sức ảnh hưởng của Kpop…

Bên đường

Phạm Quang Chương

Mới đập hộp, còn chưa hết quãng đường mài mòn, chiếc xe máy đỏ chót của tôi như một nam châm thu hút bao con mắt của mọi người.
Một hôm có việc phải về quê, xe của tôi dang xuôi xuôi theo con đường làng bỗng phải dừng lại. Trước mắt tôi là một chiếc xe ba gác con con, trên xe là những gốc cây, rễ cây dùng để làm củi. Cạnh xe là ba em nhỏ chừng bảy đến tám tuổi. Chắc mắt các em cũng bị sức hút của xe tôi nên để xe của các em nghiêng đi và các gốc cây bị lăn xuống đất.

Dưới 100 triệu đồng đừng mơ làm công chức Hà Nội

Nguyễn Duy Xuân (Tn.com)

Chủ nhiệm UBKT Thành ủy Hà Nội Trần Trọng Dực cho hay: “Người ta nói rằng dưới 100 triệu đồng sẽ không có chuyện thi đỗ công chức. Đầu mối nhận hồ sơ, nhận tiền chạy tập trung vào các vị trưởng phòng nội vụ. Đây là việc rất đau lòng của lãnh đạo thành phố, nhưng đó là một thực trạng đang tồn tại..."

Trời đất ! Biết rõ đầu mối, địa chỉ như vậy sao không hành động mà lại chỉ đau lòng thôi, hỡi ông chủ nhiệm ?

Thứ Bảy, 8 tháng 12, 2012

Chuyện xác chết tìm đường về nhà ở In-đô-nê-xi-a

Hình ảnh những xác chết đột nhiên đứng dậy và thản nhiên đi lại bình thường trên đường để tìm về nhà của mình có thể khiến nhiều người phải rùng mình sợ hãi. Tuy nhiên, đối với những người Toraja ở Indonesia, việc làm cho những thây ma biết đi dường như là một nghi lễ lưu truyền nhiều đời trong cuộc sống tâm linh của họ.

“Ma thuật” có từ lâu đời


Toraja là nhóm dân tộc bản địa sống ở vùng núi cao phía nam tỉnh Sulawesi, Indonesia (từ “Toraja” có nghĩa là “những người ở vùng đất cao”). Từ nhiều năm về trước khi vùng đất người Toraja sinh sống còn bị cô lập và dường như tách biệt với thế giới bên ngoài thì những tin đồn về ma thuật thần kỳ, làm cho xác chết đi đứng bình thường đã được nhiều người trên thế giới biết tới.

Thứ Sáu, 7 tháng 12, 2012

Từ LIÊM KHIẾT hiếm hoi làm sao ?

SGTT.VN – Thật tiếc là tên cháu chỉ được viết tắt bằng chữ L gọn lỏn, trong mẩu tin: “Làm lớp trưởng, không may bị mất 500.000 đồng tiền quỹ lớp, em Nguyễn Thị L. (sinh năm 1997, học lớp 10 trường THPT Tiền Phong, huyện Mê Linh, Hà Nội) đã uống thuốc diệt cỏ tự tử”.
     Có lẽ cháu chưa đọc Albert Camus, người từng viết : “Chỉ có một vấn đề triết lý thực sự nghiêm chỉnh, đó là tự tử. Xét xem đời đáng sống hay không là trả lời cho câu hỏi cơ bản của triết học”.

Thứ Tư, 5 tháng 12, 2012

Một món quà muà Noel làm xúc động thế giới

          Câu chuyện này sưu tầm được trên mạng, nó giống như một sáng tác, và nó cũng có ý tứ giống với một số câu chuyện về lòng bác ái. Tuy nhiên, khi mà lòng trắc ẩn còn ẩn sâu trong lòng mỗi người, tinh thần bác ái trở thành cái gì rất quý hiếm thì việc chia sẻ với nhau những mẩu chuyện như thế này cũng phần nào làm ấm lên mỗi lòng ta.


Anh Lawrence DePrimo 25 tuổi chỉ là một nhân viên cảnh sát thuờng ở thành phố vĩ đại New York City, vỉ đại đến nỗi người ta đặt cho nó cái hỗn danh là Big Apple (quả táo bự.) Ai đã ghé qua thành phố này thì cũng biết nó bự đến nỗi chẵng ai thèm đếm xiả đến ai cả, cuộc sống bon chen, công việc dồn dập, mỗi người lo riêng cho cuộc sống cuả mình.