Vũ Đức Tâm
Mới đầu năm Giáp Ngọ mà thành ngữ « Mã đáo thành công » đã được sử
dụng quá nhiều, đến độ sáo mòn. Trên lịch, trong bài viết, trên báo chí,
thư từ trao đổi trên mạng... Khi gặp nhau ai ai cũng chúc nhau: « Mã
đáo thành công ! ». Nghe mãi, nhàm tai, mình thử hỏi rất nhiều người
hiểu thế nào về thành ngữ này. Đại đa số bảo thấy mọi người chúc nhau
như vậy thì cũng bắt chước, hiểu đại khái là một câu chúc nhân năm Ngọ,
chứ chả biết nghĩa thực sự nó là gì. Hóa ra, đa số chúng ta là những con
vẹt, cứ lặp lại điều người khác nói mà chả hiểu nghĩa của nó.
Cách
đây cũng khá lâu, mình cũng đã là một con vẹt như vậy. Vớ được thành
ngữ này, nghe có vẻ oai oai thế là có dịp là dùng chả mảy may tự hỏi nó
thực sự nghĩa là gì.
Thứ Sáu, 7 tháng 2, 2014
Thứ Năm, 6 tháng 2, 2014
Thơ Trần Tam Giáp
Nhân dịp xuân Giáp Ngọ, cựu Đại sứ Trần Tam Giáp, Chủ nhiệm Câu lạc Bộ hưu trí Bộ Ngoại Giao đã có bài thơ thay mặt anh em hưu trí mừng ngành. Lều Văn xin trân trọng giới thiệu bài thơ của ông Trần Tam Giáp.
Đối ngoại năm qua đạt điểm vàng
Tự hào phấn khởi đón xuân sang
Chào mừng thắng lợi chung toàn quốc
Đối ngoại chúng ta đã sẵn sàng
Cựu Đại sứ Trần Tam Giáp cùng nhà Văn hóa Hữu Ngọc ngày đầu Xuân Giáp Ngọ |
Tự hào phấn khởi đón xuân sang
Chào mừng thắng lợi chung toàn quốc
Đối ngoại chúng ta đã sẵn sàng
Câu Lạc Bộ hưu trí Bộ Ngoại Giao khai xuân
Chủ nhiệm Trần Tam Giáp thật vui, thật sự lúc nào ông cũng cháy hết mình và cái ánh sáng nhiệt thành ấy của ông đã lan tỏa khắp câu lạc bộ, góp phần xua đi cái bóng tối của tuổi tác già nua. |
Ông này không phải ông "thông" mà là ông Phán, đầu xuân chúc ông chân cứng "tay" mềm, xắp xếp lo toan cho anh em đi nhiều nơi với những chuyến đi thật tươi vui , bổ ích và...rẻ tiền nữa, hưu rồi ! |
Anh Quyên vừa hăng say nhiệt tình với Câu lạc bộ lại vừa ham mê chụp ảnh, thu thập tư liệu về ngành nghề, gặp anh lúc nào cũng thấy mình như vui khỏe trẻ trung hơn. |
Thứ Ba, 4 tháng 2, 2014
Chuyện vui trong giờ dạy sử
Ghi chép của Nguyễn Thị Kim Dung
Tối qua (1/2/2014) tôi đến dự sinh nhật của cháu ngoại Đinh Tuấn Minh tròn 13 tuổi. Trong lúc liên hoan các cháu hát hò, kể chuyện vui vẻ, tôi nhớ có một cháu kể một chuyện nghe vui vui, xin chép lại mọi người cùng nghe.
Cô giáo dạy sử nhắc nhở học sinh trong giờ học :
"Dân ta phải biết sử ta
Cho tường gốc tích nước nhà Việt Nam"
Sau đó cô hỏi học sinh : Các em có biết ai đã lấy cắp nỏ thần của An Dương Vương không ?
Cả lớp im lặng. Cô chỉ định :
- Em A cho cô biết nào.
- Thưa cô em không biết ạ.
Cô hỏi tiếp em B.
- Thưa cô em không ăn cắp ạ.
Vừa lúc đó thày hiệu trưởng đi qua, thấy vậy bèn có ý kiến :
- Thôi, cô không phải tra khảo học sinh nữa, để mai họp tôi sẽ đề nghị Ban phụ huynh góp tiền mua cái khác đền" !!!???
Chuyện nghe phát bật cười nhưng mà ngẫm ra lại thấy thật buồn !
Tối qua (1/2/2014) tôi đến dự sinh nhật của cháu ngoại Đinh Tuấn Minh tròn 13 tuổi. Trong lúc liên hoan các cháu hát hò, kể chuyện vui vẻ, tôi nhớ có một cháu kể một chuyện nghe vui vui, xin chép lại mọi người cùng nghe.
Cô giáo dạy sử nhắc nhở học sinh trong giờ học :
"Dân ta phải biết sử ta
Cho tường gốc tích nước nhà Việt Nam"
Sau đó cô hỏi học sinh : Các em có biết ai đã lấy cắp nỏ thần của An Dương Vương không ?
Cả lớp im lặng. Cô chỉ định :
- Em A cho cô biết nào.
- Thưa cô em không biết ạ.
Cô hỏi tiếp em B.
- Thưa cô em không ăn cắp ạ.
Vừa lúc đó thày hiệu trưởng đi qua, thấy vậy bèn có ý kiến :
- Thôi, cô không phải tra khảo học sinh nữa, để mai họp tôi sẽ đề nghị Ban phụ huynh góp tiền mua cái khác đền" !!!???
Chuyện nghe phát bật cười nhưng mà ngẫm ra lại thấy thật buồn !
Chủ Nhật, 2 tháng 2, 2014
Khai bút đầu xuân của Nguyễn Như Phan
Nguyễn Như Phan là học sinh lớp 5A4 trường Tiểu học Hoàng Diệu, Ba Đình, Hà Nội. Đọc xong bài khai bút của Thiện Anh, Như Phan cũng đã khai bút một bài thơ thắm đượm tình cảm ấm áp gia đình thôn xóm trong những ngày cuối năm ngập tràn không khí Tết về. Những bài khai bút của các cháu không chỉ là món quà mừng tuổi cho các bậc ông bà, nó còn là lời nhắc nhở động viên các ông bà cũng phải khai bút đầu năm. Lều Văn vui mừng giới thiệu bài thơ Ngày cuối năm của Nguyễn Như Phan.
Đêm ba mươi
Nồi bánh chưng
Thơm thoang thoảng
Khắp các nhà
Trong ngõ xóm
Những đứa bé
Chơi tam cúc
Nhứng bà già
Vớt bánh chưng
Những thanh niên
Bày bữa cỗ
Bữa cơm chiều
Ngày cuối năm
Nhà đầm ấm
Chúc Tết nhau
Một năm mới
"An khang thịnh vượng".
Đêm ba mươi
Nồi bánh chưng
Thơm thoang thoảng
Khắp các nhà
Trong ngõ xóm
Những đứa bé
Chơi tam cúc
Nhứng bà già
Vớt bánh chưng
Những thanh niên
Bày bữa cỗ
Bữa cơm chiều
Ngày cuối năm
Nhà đầm ấm
Chúc Tết nhau
Một năm mới
"An khang thịnh vượng".
Thứ Sáu, 31 tháng 1, 2014
Khai bút đầu năm của Nguyễn Vũ Thiện Anh
Nguyễn Vũ Thiện Anh là cháu nội của tôi (Thăng Sắc), cháu đã viết bài khai bút này vào sáng mông Một Tết với những tình cảm sống động và trong vắt tuổi thơ, bởi vậy đã có người bình luận là cháu viết hay hơn ông nội rồi. Thật vui thật vui, Thăng Sắc xin giới thiệu những cảm nhận trong trẻo này.
Sáng mồng Một đầu năm, không khí sương mù sớm trùm cả mọi nơi như một
bức tường trắng xóa. Chẳng như đêm qua, trong lúc 0 giờ đã điểm, giây
phút chuyển giao là ngàn tia pháo hoa bay lên như những bông hoa khổng
lồ nở trên trời nhưng lại nhanh rụng. Những pháo
hoa rực sắc ấy cũng vui mừng chào năm mới, dùng tiếng nói đùng đùng của
mình để cùng nhân dân khắp nước chúc nhau nhiều điều lành. Và giờ
này,khi đang khai bút, phong tục mà người Việt ta thường làm vào dịp Tết
tôi luôn nghĩ đến lúc giao thừa, tôi và mẹ cùng ngồi với nhau thật lâu
xem pháo hoa, chúc nhau nhiều điều tốt. Đó là kỉ niệm giao thừa, luôn
nhớ mãi trong tâm trí. Đầu xuân, tất nhiên phải chúc cho độc giả (ai đọc
bài này) chứ. Nếu là người già thì chúc sức khỏe dồi dào, sống thọ với
con cháu. Nếu là các cô bác thì chúc cho an khang thịnh vượng, tài đạt
như ý. Nếu là anh chị và em (chỉ những em biết đọc) thì chúc cho may
mắn, vui vẻ, học giỏi, vâng lời người lớn (?!). Có lẽ tôi sẽ dừng bút
tại đây. Nếu là độc giả, sau khi đọc xong, đừng quên viết bài khai bút
và hãy nhớ cho tôi xem, đừng viết muộn kẻo hết Tết đấy!".
Ngẫm nghĩ đầu năm
Thăng Sắc
Với tháng năm chồng chất
Cứ tưởng cái gì mình cũng biết
Nhưng ngồi ngẫm
Hóa ra lại chẳng biết gì
Hỏi một phật tử đắc đạo
Họ nói thế là biết hết
Lạ thật !!!
Thứ Năm, 30 tháng 1, 2014
Chúc Mừng Năm Mới
Nhân dịp Xuân Giáp Ngọ, Lều Văn thân chúc bạn bè gần xa, sức khỏe là tài, niềm vui là lộc, bước sang năm mới cầu tài được tài, cầu lộc đắc lộc, tài lộc vô biên, mã đáo thành công.

Chủ Nhật, 19 tháng 1, 2014
Đôi điều tản mạn về văn hóa ngoại giao
Những năm gần
đây, yêu cầu xúc tiến ngoại giao văn hóa thường được nhấn mạnh. Điều đó
phù hợp với xu thế chung trên thế giới coi trọng “sức mạnh mềm” mà văn
hóa là một bộ phận quan trọng. Nhưng làm sao có thể thực hiện tốt chủ
trương ấy nếu những người trực tiếp hoạt động đối ngoại không chỉ bao
gồm cán bộ, nhân viên của ngành ngoại giao mà cả các ngành khác ra hoạt
động ở nước ngoài (dưới đây gọi chung là cán bộ ngoại giao - CBNG) không
có văn hóa ngoại giao?
Thế nào là văn hóa ngoại giao?
Thứ Sáu, 3 tháng 1, 2014
Gặp Hạ nghị sĩ Mỹ
Nguyễn Tâm Chiến
Trong mấy năm làm việc ở Mỹ, cá nhân tôi hoặc cùng
các đoàn của ta qua Mỹ tiến hành không biết bao nhiêu cuộc tiếp xúc với các giới
ở nước sở tại. Qua các cuộc gặp ấy tôi đã cảm nhận được cái “văn hóa tiếp xúc”
của người Mỹ và tôi xin lấy một chuyện để minh chứng.
Để có được cuộc hẹn gặp
với các nghị sỹ Mỹ quyền thế (Thượng cũng như Hạ viện) thật mất công sức và thời
gian; có khi còn phải “lốp-by” (vận động hành lang) giỏi, nếu dùng từ dân giã
thì thực chất là “đi cửa sau” trơn tru. Lần đó có đoàn ta do một đồng chí cán bộ
cấp khá cao dẫn đầu qua Mỹ (tôi xin miễn nêu tên). Anh em tôi ở Đại Sứ quán phải
lo toan toát mồ hôi trong hơn nửa tháng để xếp lịch gặp gỡ chu tất ở DC cho
đoàn, trong đó có cuộc gặp với một Hạ Nghị sỹ bang Phờ-lo-ri-đa tận miền Nam nước
Mỹ. Theo Hiến pháp Mỹ, Hạ nghị sỹ là đại diện “quyền lực tối cao” cho một số lượng
cử tri nhất định với nhiệm kỳ 2 năm. Họ phải gánh trách nhiệm khá nặng nề là “giành
giật tiền và mọi nguồn lực khác của chính quyền Liên bang” mang về cho địa
phương bầu ra họ. Đó là một thách thức ghê gớm lắm vì nếu không làm được gì có
lợi nhiều cho khu bầu cử thì “Ngài Nghị sỹ” sẽ sớm phải xách cặp về vườn vì cứ hai
năm lại bầu lại một lần! Họ phải thường xuyên xếp lịch “tiếp dân” thường xuyên
miễn là cử tri yêu cầu. Về quy định thì đúng là cánh cửa phòng làm việc của Nghị
sỹ bao giờ cũng “mở” cho cử tri bình thường đến gặp, song trên thực tế người
dân Mỹ thường thông qua đội ngũ hàng vạn người làm nghề “lốp-by” ở Thủ đô để “truyền
lệnh” đến người họ bầu ra là các nghị sỹ. Nói vắn tắt thì đó là những người làm
“chiếc cầu nối thông minh và uyển chuyển” giữa một đầu là các cá nhân cử tri, tổ
chức hay địa phương của Mỹ có nhu cầu về cái gì đó, với một đầu khác là những
ông Nghị sỹ có quyền lực, ảnh hưởng và trách nhiệm. Họ được trả tiền để “chạy
trên chiếc cầu là chính họ” thông qua các hợp đồng công khai với bên có nhu cầu,
và phải đóng thuế thu nhập theo luật định.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)