Thứ Năm, 8 tháng 2, 2018

Tản mạn về "lều văn" Thăng Sắc

Cuộc trò chuyện không lâu mà cũng chẳng mau với Đại sứ Nguyễn Chiến Thắng đã cho tôi góc nhìn mới về nhà ngoại giao đa tài này. Ấn tượng đọng lại chính là sự sâu sắc, hóm hỉnh và khiêm nhường như chính bút danh trên văn đàn của ông : "lều văn Thăng Sắc". (Khánh Nguyễn, báo Thế giới và Việt Nam số Xuân Mậu Tuất, 2/2018)
 
Đại sứ, Nhà văn Nguyễn Chiến Thắng
Có nhiều lý do khiến một cuộc hẹn với “lều văn” Nguyễn Chiến Thắng là điều không khó. Trong đó, việc ông đã nghỉ hưu không chỉ khiến ngày thêm rộng, tháng thêm dài với vị Đại sứ - Nhà văn mà còn bởi ông luôn mở lòng với tất cả mọi người. Những cuộc tiếp xúc, với đủ mọi lứa tuổi, thành phần, nghề nghiệp, quan điểm…, đều là những cơ hội để tác giả Thăng Sắc tích lũy vốn sống – điều mà ông cho là một trong những hạn chế của một nhà ngoại giao khi quyết định “dấn thân” vào chốn văn đàn. 
Tìm chất liệu trong  văn học Pháp 
Nếu biết con đường lập nghiệp của ông chẳng có bất cứ dấu mốc nào “dính dáng” đến văn chương, người đọc sẽ ngạc nhiên khi đọc loạt tác phẩm của Thăng Sắc. Ông là dân ngoại giao thuần. Tức là sau khi tốt nghiệp cấp III, ông vào học ở trường Ngoại giao (nay là Học viện Ngoại giao), rồi vào ngành, trải qua quá trình phấn đấu và được lãnh đạo cấp cao tin tưởng giao phó những trọng trách quan trọng của ngành. Sự nghiệp được mô tả chỉ trong một câu như vậy, nhưng là hành trình bốn thập kỷ gắn bó với công tác ngoại giao. Do tính cách ít chia sẻ về bản thân mình, ít ai biết vị đại sứ này là một người đam mê văn học Pháp và đã bắt đầu cầm bút từ khi còn rất trẻ. Nghiệp viết đến với ông một cách tự nhiên, không vì mưu sinh, không vì danh lợi hay bất cứ mục đích nào khác ngoài việc thỏa mãn nhu cầu sáng tác của bản thân.  Ông chia sẻ: “Có người đam mê chơi golf, có người mê làm vườn,… Còn tôi, tôi mê viết”.
Cứ thế, trong một thời gian rất dài, có thể nói là trong suốt cuộc đời cống hiến cho ngành ngoại giao, ông cứ đều đặn, túc tắc viết theo cảm xúc và vốn sống của mình. Trong đó, thân-phận-conngười là chất liệu hấp dẫn ông từ thời sinh viên, khi đắm mình trong những tác phẩm văn học hiện thực Pháp. Ông cho rằng, dù được rất nhiều nhà văn khai thác, nhưng khi đề cập đến thân phận con người, người viết có thể khai thác dưới rất nhiều khía cạnh. 

Những số phận  phía sau ngòi bút 
 Có thể nói, chất liệu thânphận-con-người trở thành môi trường lý tưởng để Thăng Sắc thỏa sức sáng tác. Đó cũng chính là kim chỉ nam cho hàng loạt những tác phẩm của ông sau này. Chẳng hạn, cuốn tiểu thuyết đầu tiên của ông - cuốn Những ngày không em (Nhà xuất bản Phụ nữ - 1996) được hoàn thành khi ông đang trong nhiệm kỳ Đại sứ Việt Nam tại Pháp. Cuốn sách ngay lập tức được độc giả đón nhận và được đạo diễn Bạch Diệp chuyển thể thành kịch bản phim Nụ tầm xuân - bộ phim lọt vào Top 10 phim hay nhất của Truyền hình Việt Nam năm 1997. Tiếp đó, cũng với đề tài thân phận con người, tiểu thuyết Chớp mắt cùng số phận của ông đã được chuyển thành phim nhựa cùng tên và mang đến cho công chúng cái nhìn chân thực hơn phía sau cuộc đời của những người lính trong những năm 70 của thế kỷ trước. Những tác phẩm như Những đóa sen màu xanh hay Chú Tư con là ai rồi Đi trong lốc xoáy... cứ thế được ông lần lượt cho ra mắt độc giả, và mới đây nhất là cuốn Ngụ cư, xuất bản tháng 9/2017. Có lẽ, những tác phẩm do một nhà ngoại giao chuyên nghiệp viết ra, với góc tiếp cận chịu nhiều ảnh hưởng của nghề nghiệp và từ đó ảnh hưởng tới tư duy ngòi bút, nên những tác phẩm của tác giả Thăng Sắc thường đề cập tới thân phận những người Việt sinh sống, học tập ở nước ngoài. Trong đó, dù vô tình hay hữu ý, những nhân vật trong tác phẩm của ông luôn đau đáu một câu hỏi: “Mình là ai?” – như nói thay tiếng lòng của nhiều người Việt sinh sống xa quê hương. 
Chưa hài lòng với  nghiệp văn  
Trong sự nghiệp ngoại giao của mình, Đại sứ Nguyễn Chiến Thắng đã đạt được những dấu mốc đáng tự hào như trở thành Đại sứ Việt Nam tại Algeria từ những năm đầu thập niên 90 của thế kỷ XX và ngay sau đó là các nhiệm kỳ Đại sứ Việt Nam tại Pháp, tại Campuchia… Ông cũng đảm nhiệm cương vị Phó Chủ nhiệm Ủy ban Nhà nước về Người Việt Nam ở nước ngoài cho đến nghỉ hưu. Trong suốt hành trình ấy, ông được các đồng nghiệp đánh giá rất cao về chuyên môn, trách nhiệm với công việc, cũng như những đóng góp cho sự nghiệp đối ngoại nước nhà. Còn trong nghiệp cầm bút, số tác phẩm của “lều văn” Thăng Sắc cũng chẳng hề khiêm tốn khi đã vượt con số trên hai bàn tay và ghi dấu ấn trong lòng độc giả. Đó là điều mà không phải người viết văn chuyên nghiệp nào cũng đạt được. Thế nhưng, chia sẻ một cách thực lòng, Thăng Sắc cho rằng mình “chưa đạt tới ý muốn” trong việc đi sâu phác họa thân phận con người vì nhiều lẽ. Lẽ thứ nhất là sự hạn chế về vốn sống - bởi cả đời mình, ông đã tập trung tâm sức để cống hiến cho sự nghiệp ngoại giao. Ở lẽ thứ hai, ông cho rằng, mình không phải là người quảng giao. Mối quan hệ của ông phần lớn gói gọn trong giới công chức ngoại giao, và cơ hội lăn lộn với cuộc sống bên ngoài rất ít. Còn lẽ cuối cùng chính là lý do con người. Đại sứ Nguyễn Chiến Thắng được anh em đồng nghiệp đánh giá là “lành”, sống chẳng bon chen, không màng lợi lộc. Có thể nói, những gì dữ dội đều không phù hợp với con người Thăng Sắc nên người ta không thể tìm thấy điều đó trong tác phẩm của ông. Trong truyện của Thăng Sắc không có gươm đao, súng ống hay tình ái ủy mị.
 Nhà ngoại giao  tự hoàn thiện ngòi bút 
Nói đến đây, sẽ có người đặt câu hỏi: Thiếu thời gian, thiếu vốn sống, ít quảng giao... như vậy, làm thế nào mà Thăng Sắc lại có thể cho “ra lò” những tác phẩm
rất đời, mà trong đó những ngõ ngách cuộc sống được ông mô tả phong phú, tỉ mẩn đến vậy? Đại sứ Nguyễn Chiến Thắng tâm sự: “Dù có nhiều hạn chế so với các nhà văn chuyên nghiệp, nhưng yếu tố đầu tiên khiến tôi bù đắp được những thiếu sót đó chính là niềm ĐAM MÊ”. Lòng đam mê viết lách được hun đúc từ thời trẻ chính là động lực để ông bền bỉ sưu tầm vốn sống, ghi chép từng chút nguyên liệu cho những tác phẩm để đời của mình. Đó cũng chính là lý do mà Thăng Sắc không nhớ chính xác thời gian mà ông hoàn thành một tác phẩm mất bao lâu. Với tính cách cẩn trọng của mình, vị đại sứ không chỉ có thói quen đọc đi đọc lại rồi chỉnh sửa những gì mình viết ra rất nhiều lần mà còn may mắn khi luôn có một độc giả giúp ông soi xét từng câu chữ từ khi những tác phẩm còn là bản thảo. Đó chính là người bạn đời của ông – bà Vũ Thị Nguyệt. Đến nỗi, những người thân thiết với gia đình ông bà còn gọi bà là đồng tác giả khiêm nhường không có tên ghi trên bìa sách của ông. Bên cạnh niềm đam mê, “lều văn” Thăng Sắc còn nỗ lực khắc phục sự hạn chế về vốn sống và sự quảng giao của mình bằng cách đọc, quan sát và gặp gỡ, trò chuyện với những hình mẫu nhân vật mà ông cho là nhiều vốn sống về những khía cạnh mà ông dự định khai thác. Với cách làm việc có nhiều nét tương đồng với nghề báo, ông kiên trì sưu tầm những dữ liệu trong cuộc sống thực tế của rất nhiều người, ghi chép lại, đối chiếu với nhau để chọn ra những nguyên liệu tốt nhất nhằm xây dựng nên hình tượng nhân vật của mình. Trở thành hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 2012, Đại sứ Nguyễn Chiến Thắng vẫn đang ấp ủ nhiều dự định cho ra đời những tác phẩm mới trong thời gian tới, mà ông bật mí sẽ vẫn là những lát cắt về cuộc sống của cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài. Người viết bài này mong ông có thật nhiều sức khỏe, niềm đam mê và sự khích lệ để có thể mang đến cho độc giả những hành trình thú vị qua từng trang viết của mình. Thay cho lời kết, xin mượn lời của bà Hồ Thể Lan – nguyên Người Phát ngôn Bộ Ngoại giao, một đồng nghiệp của Đại sứ Nguyễn Chiến Thắng: “Dù là nhà ngoại giao hay nhà văn, Thăng Sắc cũng dốc lòng, dốc sức, hết mình, với lương tâm và trách nhiệm cao nhất để làm việc, bất kể lớn hay nhỏ... Ông chỉ thấy mình là “lều văn” chứ không phải “nhà văn”, thật lòng khiêm nhường và luôn coi mình là học trò của trường đời”. KHÁNH NGUYỄN (ghi) 

 

Thứ Tư, 5 tháng 4, 2017

Những giây phút cuối cùng của Saddam Hussein trước khi bước lên giá treo cổ

Đại sứ Nguyễn Quang Khai (Soha News)
Những giây phút cuối cùng của Saddam Hussein trước khi bước lên giá treo cổ

"Chúng tôi đề nghị trùm lên đầu Saddam Hussein một cái túi màu đen cho đỡ sợ nhưng ông từ chối," thẩm phán Mounir Sabri Haddad kể lại.

Tổng thống Iraq Saddam Hussein bị tử hình vào hồi 4 giờ 45 phút sáng ngày 30/12/2006, ngày đầu tiên của lễ Eid Al-Adha của người Hồi giáo. Bản án tử hình đối với Saddam Hussein đến nay vẫn còn nhiều ý kiến khác nhau. Thậm chí, một số thẩm phán xét xử ông cũng cảm thấy phiên tòa có nhiều điều khuất tất. Một số thẩm phán đã từ chức sau một vài phiên xét xử.
Đến phút cuối cùng Saddam Hussein vẫn cho rằng mình vô tội. Bước lên chiếc giá treo cổ ông vẫn giữ được bản lĩnh của mình. Thẩm phán Mounir Sabri Haddad, người được giao thi hành án tử hình Saddam Husein đã tiết lộ nhiều chi tiết quan trọng về những giây phút cuối cùng trước khi bước lên giá treo cổ của ông Hussein.

Chủ Nhật, 8 tháng 1, 2017

Trump yêu cầu nhiều đại sứ Mỹ rời nhiệm sở trước ngày 20/1/17

BBC 6/1/2017
Nhóm chuyển giao của Tổng thống Tân cử Hoa Kỳ Donald Trump đã có lệnh chung yêu cầu các chính trị gia được Tổng thống Barack Obama bổ nhiệm đại sứ phải rời nhiệm sở của họ trước ngày ông Trump tuyên thệ nhậm chức, Đại sứ Hoa Kỳ tại New Zealand nói với hãng tin Reuters hôm thứ Sáu.
“Tôi sẽ rời [New Zealand] trước ngày 20 tháng Một”, Đại sứ Mark Gilbert nói trong tin nhắn cho Reuters trên Twitter.
Lệnh này không bao gồm các đại sứ là nhà ngoại giao chuyên nghiệp, như Đại sứ Mỹ tại Việt Nam Ted Osius.
Nhiều chính trị gia làm đại sứ là những người đóng góp tài chính nhiều cho chính quyền và được bổ nhiệm vì có quan hệ gần gũi với tổng thống. Họ thường làm việc đến hết nhiệm kỳ tổng thống, còn các vị đại sứ là các nhà ngoại giao chuyên nghiệp thì làm việc theo nhiệm kỳ của ngành ngoại giao.

Thứ Bảy, 7 tháng 1, 2017

Putin thắng Obama cú chót như thế nào?

Vietnamnet 7/1/2017
Hôm 29/12/2016, với cáo buộc Moscow can thiệp vào cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ hồi tháng 11, người đứng đầu Nhà Trắng Barack Obama đã quyết định trục xuất 35 nhà ngoại giao Nga, yêu cầu đóng cửa hai khu nhà ngoại giao của Nga tại Mỹ... Theo tờ Economist, nhiều người khi đó tin chắc Nga sẽ đáp trả bằng cách trục xuất các nhà ngoại giao Mỹ với số lượng tương đương.
 Thực tế, trong phản ứng ban đầu, Ngoại trưởng Nga Sergei Lavrov cũng tuyên bố Moscow sẽ đáp trả Washington. Ông nói, cơ quan này đã đề xuất với Tổng thống Nga Vladimir Putin về việc trục xuất 31 nhân viên sứ quán Mỹ và 4 nhân viên lãnh sự quán Mỹ tại St. Petersburg. Ông Lavrov còn khuyến nghị cấm các nhà ngoại giao Mỹ sử dụng một khu nhà nghỉ ở phía tây Moscow và một nhà kho ở phía bắc thành phố.

Chủ Nhật, 25 tháng 9, 2016

Khách Tây bật khóc giữa cửa khẩu vì visa cấp đến năm 1900

Không trực tiếp đi làm thủ tục xin cấp visa vào Việt Nam, Kate đã nhận được thị thực gia hạn đến năm 1900. Sai sót nhỏ đã cho cô những bài học đáng nhớ trên đường du lịch.

 Kate M. là một blogger du lịch, 31 tuổi đến từ Boston, Mỹ. Kate đã bỏ việc vào năm 2010 để chu du Đông Nam Á trong 6 tháng, kể từ đó hành trình của cô kéo dài tới 4 năm rưỡi với hơn 60 quốc gia và vùng lãnh thổ. Tháng 2/2011, Kate đặt chân tới Việt Nam sau thời gian khám phá Lào và Thái Lan. Dưới đây là những dòng chia sẻ của cô.

khach-tay-bat-khoc-giua-cua-khu-vi-visa-cap-den-nam-1900
Kate trên đường khám phá thế giới. Ảnh: Adventurous Kate.
Việt Nam là một trong những nước yêu cầu du khách phải xin cấp thị thực trước khi nhập cảnh, bạn sẽ không được cấp visa tại biên giới quốc gia. Tôi đã đặt dịch vụ xin visa Việt Nam qua một đại lý du lịch ở Vang Vieng, một thị trấn thuộc tỉnh Vientiane, Lào. Họ sẽ tới đại sứ quán Việt Nam tại Vientiane để làm thủ tục cấp thị thực với giá 50 USD (hơn một triệu đồng). Khi nhận được hộ chiếu, tôi hoàn toàn sốc khi nhận lại visa được gia hạn tới 16/02/1900.

Thứ Tư, 14 tháng 9, 2016

Tin khó tin : CAMPUCHIA ĐƯỢC TRUNG QUỐC MUA NHƯ THẾ NÀO?

Một phóng sự điều tra của Financial Times (8-9-2016) cho thấy Bắc Kinh đã mua Phnom Penh như thế nào…(FB Mạnh Kim, 14/9/2016)

Ở Campuchia, Fu Xianting, 67 tuổi, là một gương mặt quen thuộc. Tay cựu sĩ quan quân đội Trung Quốc này, được biết đến với tên “đại ca Fu”, có thể được xem là một “đại sứ” Bắc Kinh tại Phnom Penh. Fu thân với Hun Sen đến mức cung cấp cả đội cận vệ cho Thủ tướng Campuchia mà vài người trong số đó từng bị buộc tội tấn công thô bạo các nghị sĩ đối lập. Tập đoàn Unite International của Fu Xianting đang đầu tư vv một trong những bãi biển đẹp nhất Campuchia với dự án du lịch 5,7 tỷ USD. Qua Fu Xianting, Bắc Kinh luồn sâu vào hệ thống chính trị nội bộ Campuchia và đưa nước này vào phạm vi ảnh hưởng của họ, biến Hun Sen thành con rối và giúp ông này củng cố quyền lực nhằm xây một “pháo đài chính trị” cho mình, như nhận xét của Global Witness.

Thứ Tư, 7 tháng 9, 2016

G20: Tại sao Putin đứng hàng đầu, Thủ tướng Nhật đứng hàng hai?

Những tiểu tiết như sắp xếp lãnh đạo nước nào đứng ở hàng trước hay hàng sau khi chụp ảnh tập thể, ai ngồi cạnh ai khi dự tiệc đều được nước chủ trì hội nghị G20 cân nhắc kỹ lưỡng.
 Theo SCMP, trong khi các nhà lãnh đạo thế giới tập trung tại Hàng Châu, Trung Quốc để dự hội nghị thượng đỉnh G20, các nhà quan sát không chỉ để mắt tới các kế hoạch lớn được đưa ra mà còn chú ý tới những tiểu tiết không kém phần quan trọng.
Chuyện hậu trường , hội nghị ,G20

Tranh cãi về cách đối xử của nước chủ nhà Trung Quốc với Tổng thống Mỹ Obama hôm 3/9 khi ông hạ cánh xuống sân bay Hàng Châu là một bằng chứng rõ ràng.